Trang nhàĐài Vatican
Đài Vatican   
Ngôn ngữ khác  

     Trang nhà > Đại kết >  2014-03-30 13:47:01
A+ A- In trang này



Xin Ơn Không Sống Theo Thói Thường Nhân Sinh



Tất cả chúng ta là những con người tội lỗi. Môi trường tội lỗi cứ vây bám chúng ta, khiến chúng ta có những lối hành xử vốn dĩ là không tốt, nhưng cứ ngỡ là điều hiển nhiên. Chúng ta thấy đầy dẫy chung quanh mình những điều xấu, chúng ta không thích như thế, nhưng chúng ta vẫn cứ buông mình theo những điều ấy, như thể đó là một nền văn hóa của nhân loại chúng ta.



Thế gian có những khôn ngoan của nó. Cái khôn ngoan của thế gian dạy những ai thuộc về nó những chiêu trò, những thái độ, những lối hành xử để giúp mình được sở hữu nhiều hơn, có được nhiều hơn. Dần dần, người ta thích vun vén hơn là cho đi, thích được trở nên nổi trội, chứ không thích bị xem thường, bị coi không ra gì; thích khác người một chút để được chú ý, chứ không thích bị bỏ quên.



Con người thích dạy hơn là thích học, thích ra lệnh hơn là phục quyền, thích nói hơn thích nghe. Thích an nhàn hơn là buông mình vào những thách đố, thích những gì đảm bảo hơn là những điều không chắc chắn, muốn mình hơn, chứ chẳng muốn thua ai bao giờ.



Con người thích được khen hơn là khen người khác với trọn chân tình, thích xỉa xói người khác hơn là nhìn lại mình, thích nói xấu hơn là đề cao người khác, thích kết án hơn là thứ tha. Họ dễ thấy cái lợi trước mắt hơn là phúc đức lâu dài.



Con người thích buông lỏng mình hơn là cố gắng kiềm chế bản thân, thích hướng ra bên ngoài, tìm kiếm giá trị ở nơi xa, chứ không chịu hướng vô, tìm chân lý nơi thẳm sâu tâm hồn. Họ làm gì cũng muốn có kết quả ngay, chứ không khi nào muốn chờ đợi.



Con người thích hưởng thụ hơn là khổ nhọc lao tác. Họ dễ làm sứt mẻ tương quan hơn là nổ lực kiến tạo sự hiệp nhất. Họ muốn thể hiện mình chứ không thích ẩn mình. Họ có xu hướng thoái thác trách nhiệm hơn là can đảm nhận lãnh và hứng chịu những gì mình đã gây ra. Khi gặp một khó khăn, họ thích kêu ca hơn là cố gắng đón nhận để từ từ tìm ra giải pháp. Làm việc gì, họ cũng muốn sòng phẳng, chứ chẳng thích chịu thiệt thòi. Bao giờ, họ cũng đòi đền bù, chứ chẳng muốn cho không. Họ muốn người khác nhìn nhận mình và không thích bị thương hại. Có khi, họ tự cho mình là đủ sức làm mọi sự mà chẳng cậy nhờ đến ai.



Con người luôn muốn mình được tôn trọng, chứ chẳng thích nghe lời chê bai hay coi thường. Bao giờ, họ cũng tỏ ra là mình đúng chứ chẳng chịu nhận mình sai. Họ nổ lực để làm cho danh mình được tỏa sáng, chứ không thích bị lu mờ trước người khác. Khi có ai lầm lỗi, họ thường khiển trách hơn là cảm thông và ra tay nâng đỡ. Họ thích bè phái hơn là chính kiến cá vị, thích khắc khe với người khác hơn với mình, nhưng lại thích dễ dãi với mình hơn người khác.



Trong mọi việc, họ luôn muốn mình độc quyền chiếm giữ, chứ không muốn người khác tham dự vào. Họ muốn mình là ân nhân của người khác, chứ ít bao giờ mong muốn trở thành kẻ thụ ơn.


Hậu quả của cái khôn ngoan ấy là gì? Phải chăng là một sự bình an, một sự sung mãn, một sự triển nở nhân cách của mình? Khôn ngoan của nhân loại lấy chính cái tôi ích kỷ của mình làm trọng tâm, để thổi phồng mình lên, xây dựng chung quanh mình một mớ những ảo tưởng, rồi tự mình vui vẻ trong những tòa lâu đài bong bóng ấy như thể mình đang ở chốn Thiên Cung.

Mọi sự sẽ qua đi hết. Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Được cái gì khi người khác tung hô? Có bền vững mãi không những quyền lực ta đang có? Hôm nay, ta có thể đang ở trên đỉnh cao của danh vọng, nhưng ngày mai, biết đâu ta đã nằm sâu ở một nơi không ai biết đến.

Lạy Chúa,
Xin hãy dạy cho chúng con cái khôn ngoan đích thực của Ngài.
Cái khôn ngoan đặt Chúa Tể mọi loài lên trên hết, vì chỉ có Ngài mới xứng đáng là chỗ nhất trong vũ trụ bao la này. Mọi vinh quang và danh dự phải được quy tóm hết về Ngài vì chính bản thân những điều ấy cũng nhờ Ngài mà hiện hữu.
Xin dạy cho chúng con biết biến mình nhỏ đi, đặt mình nơi rốt hết.
Xin giúp chúng con biết lấy sự phục vụ làm niềm vui, biết lấy tình thương xoa dịu gian ác, lấy thứ tha đối đãi hận thù.
Xin giúp chúng con đừng bao giờ tìm cách nắm giữ, nhưng luôn mở ra, cho đi, với tất cả lòng quảng đại và dấn thân.
Xin cho chúng con đừng bao giờ đi tìm niềm vui nơi của cải bạc tiền, nơi danh vọng cao sang, nơi quyền lực trần thế, nhưng chỉ một lòng tìm về nguồn cội của cuộc đời chúng con, sử dụng mọi điều Chúa ban để phụng sự, tôn kính và ngợi ca một mình Chúa mà thôi.
Xin giúp chúng con biết đảo ngược tất cả những khôn ngoan phàm tục của thế gian, để tìm đến cái khôn ngoan nơi thập giá, nơi Ngài đã biểu lộ tình yêu và trọn vẹn con người Ngài cho chúng con.
Lạy Chúa, xin nhận lời chúng con.
Amen.



Pr. Lê Hoàng Nam, SJ




Chia






Chúng tôi là ai Thời biểu các chương trình Viết cho ban biên tập Sản phẩm của Đài Vatican Nối với các mạng khác Các ngôn ngữ khác Tòa Thánh Quốc Gia Thành Vatican Các buổi lễ của ĐGH
Tất cả nội dung trên mạng này đều được giữ bản quyền ©. Phụ trách Web / Tín dụng / Các điều kiện pháp lý / Quảng cáo