Trang nhàĐài Vatican
Đài Vatican   
Ngôn ngữ khác  

     Trang nhà > Đại kết >  2014-05-01 10:08:24
A+ A- In trang này



Ở lại với Người (kỳ 31): Bình an cho anh em



Các bạn trẻ thân mến,

Nỗi sợ vẫn còn đó trong tâm khảm của các môn đệ. Nhớ lại đêm ở Vườn Dầu, khi binh lính hùng hục kéo đến, với giáo mác và khí giới trên tay, quyết tâm bắt cho bằng được Giêsu, các môn đệ đã chạy tán loạn như đàn ong vỡ tổ. Những đòn roi khinh khiếp, những mũi đinh đóng xuyên qua thịt, những dòng máu tươi thi nhau tuôn trào trên thân thể Thầy... Tất cả những hình ảnh ghê rợn ấy dường như vẫn còn in một dấu rất đậm, tưởng chừng như không thể nào phôi phai trong ký ức. Chỉ với vài ngày trước thôi! Cho đến bây giờ, các ông vẫn chưa thể tin được là Thầy mình đã chết, đã bị người ta giết, đã không còn hiện diện với các ông. Một vị Thầy quyền năng và đáng kính, đã làm biết bao nhiêu dấu lạ, nay cũng không thể làm gì trước sức mạnh của binh lính. Một vì Thầy mà mình đã từng đặt rất nhiều hy vọng nay cũng trở thành nạn nhân của bạo quyền và chết tức tưởi trên cây thập giá đau thương. Bao mơ ước, bao khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn, danh giá hơn, nay vụt bay như áng mây chiều biến tan trong làn gió.

Dẫu đã được Thầy nhiều lần loan báo là Người sẽ sống lại, dù đã được các phụ nữ báo cho biết là Người đã phục sinh, và thậm chí Phêrô và Gioan đã chạy ra mồ và thấy được các dấu chỉ cho thấy những gì các phụ nữ nói là đúng, nhưng các ông vẫn chưa thể chấp nhận được. Nỗi lo sợ vẫn còn đè nặng trên các ông. Các ông giam mình trong phòng tối, không dám bước ra vì sợ rằng mình cũng sẽ chịu chung một kết cục như Thầy khi bị quân lính phác giác. Hy vọng về một tương lai tươi sáng đã sụp đổ, họ không muốn mình mất đi cả mạng sống này cách oan ức. Đi theo một ông Giêsu tưởng là sẽ đổi đời. Nay chẳng những chẳng được gì tốt đẹp hơn mà ngay cả mạng sống cũng bị đe dọa. Tình thế thật căng thẳng. Sự an nguy của bản thân như ngàn cân treo sợi tóc. Một nỗi bất an khủng khiếp ập xuống trên các ông. Tương lai tiền đồ đen tối. Giờ chẳng biết phải làm sao, phải sống như thế nào, phải hành xử ra sao.

Trong bầu không khí căng thẳng và ngột ngạt ấy, Chúa đã hiện ra với các ông. Lời đầu tiên Chúa nói là lời cầu chúc bình an: “Bình an cho anh em” (Ga 20,19). Đây là điều các ông đang rất cần: bình an. Món quà đầu tiên mà Chúa Phục Sinh mang đến là sự bình an, một sự xoa dịu trong tâm hồn, một nâng đỡ thiêng liêng vô cùng quý báu. Khi tâm trạng đang rối bời vì những mối lo, khi tương lai u ám tối mịt vì chẳng thấy phương hướng nào thì bình an như một tia sáng rọi tới, tháo gỡ đi tất cả những ưu phiền. Hơn nữa, đây lại là bình an phục sinh, chứ không phải là một kiểu cảm xúc mau qua, một kiểu trấn an tạm bợ để xoa dịu tâm hồn. Sự xuất hiện của Giêsu luôn luôn mang đến cái gì đó mới mẻ và cần thiết cho cuộc sống của con người.

Các bạn trẻ thân mến,

Đã sống trong cuộc đời này, chắc chắn là có lúc chúng ta cũng rơi vào trạng thái như các môn đệ: hụt hẫng, buồn phiền, thất vọng. Ai trong chúng ta cũng khao khát mình có một sự bình an mãnh liệt để có thể vượt lên tất cả những cảm xúc tiêu cực ấy, nhưng có mấy khi ta có được. Có rất nhiều người đi tìm bình an nơi bạc tiền, vì cứ ngỡ là có nhiều tiền, ta được đảm bảo về vật chất, muốn gì có nấy, không phải lo lắng chi. Nhưng bạc tiền cũng như gió như mây, biết đâu có ngày ta không còn gì hết. Có người cố sức kiếm tìm chút công danh, vì nghĩ rằng càng ở vị thế càng cao, càng có quyền nhiều, đời sống ta sẽ được đảm bảo. Nhưng quyền lực cũng có lúc tàn, mấy ai người sẽ chịu phục tùng ta suốt đời suốt kiếp. Có người cảm thấy bình an khi là người nổi tiếng, được nhiều người biết đến. Nhưng rồi thời gian trôi qua, tài năng sắc đẹp cũng dần phôi pha, có mấy người vẫn còn giữ mãi hình ảnh của ta trong lòng họ. Những kiểu bình an ấy, hóa ra cũng chỉ là bong bóng chợt hiện chợt tan. Càng kiếm bình an nơi bạc tiền, vinh hoa và danh tiếng, ta càng cảm thấy mất bình an, vì lúc nào cũng phải nơp nớp lo sợ sẽ mất nó. Còn lo sợ là còn có bất an.

Chẳng mấy ai trong chúng ta có được một sự bình an như con chim vẫn thản nhiên hót giữa mưa gió bão giông. Một sự bình an đến lạ kỳ! Bình an mà Giêsu mang đến cho chúng ta là kiểu bình an ấy. Bình an dựa trên một nền tảng vững chắc là niềm tín thác vào Chúa. Bình an có được nhờ mạnh mẽ và can trường vác cây thập giá băng qua giữa đêm đen mù tối của kiếp người. Người Kitô chúng ta sở dĩ có được bình an là nhờ chúng ta luôn xác tín cách vững chắc là mình chẳng có gì phải sợ, chẳng có gì phải lo lắng. Mọi chuyện đã được Chúa quan phòng chở che. Đấy mới là bình an đích thực: bình an của em bé nằm ngủ ngon trong vòng tay mẹ. Hãy đến với Chúa Phục Sinh để Ngài ban cho chúng ta kiểu bình an tuyệt vời ấy.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ




Chia






Chúng tôi là ai Thời biểu các chương trình Viết cho ban biên tập Sản phẩm của Đài Vatican Nối với các mạng khác Các ngôn ngữ khác Tòa Thánh Quốc Gia Thành Vatican Các buổi lễ của ĐGH
Tất cả nội dung trên mạng này đều được giữ bản quyền ©. Phụ trách Web / Tín dụng / Các điều kiện pháp lý / Quảng cáo